TẮT THÔNG BÁO, BẬT CHẾ ĐỘ SỐNG CHẬM: HÀNH TRÌNH 24 GIỜ ĐI TÌM LẠI BẢN NGÃ GIỮA THẾ GIỚI SỐ ỒN ÀO.
LỜI MỞ ĐẦU: KHI CHIẾC ĐIỆN THOẠI TRỞ THÀNH "HƠI THỞ" THỨ HAI
Bạn đã bao giờ tự hỏi, lần cuối cùng bạn ngồi tĩnh lặng trong vòng 15 phút mà không chạm tay vào điện thoại là khi nào chưa? Trong cái xã hội mà sự kết nối được tính bằng số vạch Wi-Fi và sự tồn tại được khẳng định qua những lượt Like, chúng ta đang dần trở thành những "người máy" sinh học. Sáng thức dậy, thay vì vươn vai đón nắng, việc đầu tiên chúng ta làm là mở điện thoại để check thông báo. Trước khi đi ngủ, thay vì chúc nhau ngủ ngon, chúng ta lại mải mê lướt qua cuộc sống hào nhoáng của người khác trên mạng xã hội.
Khi ngón tay vừa nhấn nút tắt nguồn, một sự im lặng đáng sợ bủa vây lấy mình. Trong hai giờ đầu tiên, mình rơi vào trạng thái bồn chồn cực độ. Đây là lúc hội chứng FOMO (Fear of Missing Out) trỗi dậy mạnh mẽ nhất. Bàn tay mình vô thức đưa xuống túi quần tìm thiết bị theo phản xạ mỗi khi có một ý nghĩ hay ho nảy ra. Mình muốn chụp lại góc nắng đẹp qua cửa sổ, mình muốn đăng một dòng trạng thái về cảm giác lúc này...
Nhưng rồi mình nhận ra, sự trống trải đó chính là "triệu chứng cai nghiện". Chúng ta đã bị bỏ đói về mặt cảm xúc thực và thay thế bằng những luồng dopamine giả tạo từ những chấm đỏ thông báo. Phải mất một khoảng thời gian dài để bộ não chấp nhận rằng: Không có gì kinh khủng xảy ra nếu mình vắng mặt trên mạng xã hội trong vài tiếng đồng hồ cả. Thế giới vẫn quay, và những "tin sốt dẻo" ngoài kia thực ra chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới hay nồi cơm của mình cả.
PHẦN 2: 10:00 AM - 02:00 PM: KHI CÁC GIÁC QUAN BẮT ĐẦU THỨC TỈNH
Đến giữa trưa, khi cơn bão tâm lý đã tạm lắng xuống, một sự thay đổi kỳ diệu bắt đầu xuất hiện. Khi thính giác không còn bị nhiễu động bởi những âm thanh "tinh tinh", mình bắt đầu nghe thấy tiếng cuộc sống thực sự. Đó là tiếng chim hót lảnh lót ở lùm cây phía xa mà bấy lâu nay mình tưởng là tạp âm. Đó là tiếng nước sôi reo vui trong ấm, tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa.Mình quyết định đi chợ và nấu một bữa ăn tử tế.
Không có điện thoại bên cạnh để vừa ăn vừa xem phim, mình buộc phải tập trung hoàn toàn vào việc nhai. Vị ngọt của rau xanh, mùi thơm của gừng, vị đậm đà của cá... mọi thứ trở nên rõ rệt một cách kinh ngạc. Hóa ra, khi chúng ta đa nhiệm (multitasking), chúng ta thực chất đang "ăn" một cách vô thức và đánh mất đi sự thưởng thức chân chính. Cái sự tĩnh lặng khi ăn một mình không hề đáng sợ, nó mang lại một sự kết nối tâm linh sâu sắc với nguồn dinh dưỡng mình đang hấp thụ.
PHẦN 3: 02:00 PM - 06:00 PM: KẾT NỐI GIỮA NGƯỜI VỚI NGƯỜI BẰNG ÁNH MẮT
Buổi chiều, mình có một cuộc hẹn cà phê. Mình yêu cầu cả hai cùng cất điện thoại vào túi. Ban đầu, có những khoảng lặng khiến cả hai hơi ngượng ngùng. Nhưng thay vì lấp đầy nó bằng việc lướt điện thoại, chúng mình bắt đầu quan sát nhau. Mình nhìn thấy những nếp nhăn li ti nơi khóe mắt bạn khi cười, mình nghe thấy những tiếng thở dài trăn trở về công việc mà trước đây bạn chưa từng nói hết câu.
Cuộc đối thoại trở nên sâu sắc và chân thật hơn bao giờ hết. Chúng mình không còn nói về những xu hướng trên TikTok hay những drama trên Facebook. Chúng mình nói về ước mơ, về những nỗi sợ không tên và về chính chúng mình. Sự hiện diện 100% về mặt tâm trí là món quà quý giá nhất mà chúng ta có thể dành tặng cho người đối diện. Khi bạn không nhìn vào màn hình, bạn sẽ thấy đối phương có rất nhiều điều thú vị để kể.
PHẦN 4: 06:00 PM - 10:00 PM: KHI SỰ BUỒN CHÁN NUÔI DƯỠNG SÁNG TẠO
Vào buổi tối, khoảng thời gian thường dành cho việc lướt mạng vô định, mình ngồi lại với cuốn sổ tay và cây bút. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, những ý tưởng bắt đầu tuôn trào. Khi bộ não không bị nhồi nhét bởi hình ảnh của người khác, nó bắt đầu tự mơ mộng. Mình đã phác thảo được những dự án blog mà bấy lâu nay mình luôn cảm thấy bế tắc.
Sáng tạo không đến từ việc tìm kiếm cảm hứng liên tục trên Pinterest, nó đến từ những khoảng trống trong tâm trí. Khi chúng ta để cho mình được buồn chán, bộ não sẽ tự động tìm cách lấp đầy khoảng trống đó bằng những suy nghĩ nguyên bản nhất của chính nó. Bóng tối và sự tĩnh mịch của ban đêm hôm nay không hề làm mình sợ, trái lại, nó bao bọc lấy mình, cho mình một cảm giác an toàn để đối diện với nội tâm.
PHẦN 5: LỜI KẾT - TỰ DO LÀ BIẾT CÁCH NGẮT KẾT NỐI
Sau 24 giờ, khi bật nguồn chiếc điện thoại trở lại, mình nhìn thấy hơn 200 thông báo chưa đọc. Nhưng thay vì vội vàng mở ra, mình cảm thấy chúng thật xa lạ và không còn quyền năng chi phối mình nữa. Thế giới ngoài kia vẫn quay, mọi việc vẫn ổn dù không có mình can thiệp. Bài học lớn nhất mình nhận được chính là sự tự do. Tự do không phải là có thể kết nối với bất kỳ ai, ở bất kỳ đâu; mà tự do là khi bạn có thể sống hạnh phúc ngay cả khi không có bất kỳ thiết bị nào trong tay.
**Thông điệp gửi đến bạn:** Đừng đợi đến khi kiệt sức mới tìm cách chữa lành. Hãy tập tắt thông báo, dành ra những khoảng lặng cho riêng mình. Hãy nhìn cuộc đời bằng đôi mắt thật, lắng nghe bằng đôi tai thật và cảm nhận bằng trái tim thật. Bạn sẽ thấy, cuộc đời này còn rất nhiều điều kỳ diệu đang chờ bạn khám phá, ngay bên ngoài màn hình điện thoại kia thôi.
— Võ Nhật Ly —
nhatlytravel.com








0 Nhận xét